Truyện Năm Ký Tự - Cậu Đừng Bỏ Tớ Nhé full chương Jun197

massagegiovang.gif

chinhualai.gif
Joined
27 August 2020
Bài viết
28
Likes
6
Points
2
#1
Năm Ký Tự, Cậu Đừng Bỏ Tớ Nhé là một truyện được tác giả Jun197 viết, hẳn các bạn còn nhớ một câu chuyện mà tác giả này đã từng viết rất nổi tiếng đúng không ? Tiếp nối sự thành công đó giờ đây các bạn cùng đắm chìm vào những câu chuyện tình yêu đầy nước mắt mà tác giả gửi gắm.
------------
Truyện: Năm Ký Tự - Cậu Đừng Bỏ Tớ Nhé
Tác giả: Jun197
Cập nhật: Chương 9 (mới nhất)

*Chương mở đầu:
Buổi chiều thu, từng cánh lá vàng nhẹ nhàng rơi xuống đất. Những tia nắng hồng của buổi trời chiều khẽ len lỏi qua từng chiếc lá vẫn còn sót lại trên cành cây.
Hình ảnh một cô gái đang mỉm cười nhặt từng chiếc lá lên ngắm ngía trông thật buồn cười...!
"Cậu vẫn như thế , vẫn mãi nô đùa như một đứa trẻ con. Vẫn vô tư trong sáng như những trang giấy trắng...!" Tôi lặng lẽ nhìn em , người con gái đã mang đến cho tôi rất nhiều khung bậc cảm xúc.
_Bảo hâm, cậu nhìn xem chiếc lá này đẹp không? Cô gái ấy, mỉm cười nhẹ rồi đưa cái chiếc lá đang cầm trong tay ra cho tôi xem.
_Ờ. Nó đẹp lắm. Đẹp như cậu vậy. Tôi thoáng nhìn rồi cầm nhẹ chiếc lá ấy rồi đáp. Ngược lại, cô nàng trước mặt tôi thoáng bối rối đôi má ửng hồng không phải vì nắng mà là vì ngượng...!
_Cậu cứ đùa. hai bàn tay đan xen vào nhau , đầu khẽ cụp xuống bối rối nói.
_Thật mà. Mà cái chuyện cậu sắp đi du học cậu đã suy nghĩ lại chưa? Tôi rụt rè hỏi, vì thật sự tôi không muốn cô ấy đi chút nào cả ?
_Tớ quyết định rồi , 2 năm sau tớ sẽ quay về mà. Hihi. Nhung mỉm cười rồi nhẹ nhàng ngồi xuống dưới đám lá khô vừa rụng. Ngày hôm ấy nhỏ mặc một chiếc váy màu trắng , trên ống tay được thêm ít họa tiết tạo nên một nét đẹp rất khác. Đôi giày búp bê nhỏ màu xanh và chiếc tai phone màu trắng được quàng trước ngực và khi kết hợp với chiếc túi xách màu hồng tạo nên vẻ đẹp có một không hai khi tôi khẽ rút chiếc máy điện thoại ra chụp ảnh và chỉ kịp thốt lên rằng : "Ôi...! Có phải không trời " . Trong bức ảnh : cậu đang ngồi cầm trên tay chiếc lá, đôi lúc có những ngọn gió nhẹ khẽ làm mái tóc đung đưa trong gió...! Cảnh có , người có mà sao có vẻ cô đơn thế !
_Nhung ơi...! Tớ... Tôi khẽ ngập ngừng nhìn cậu. Nhưng đáp lại ánh mắt đó là sự khó hiểu của cậu dành cho tớ. Tớ không hiểu rằng trong ý nghĩ của cậu có những gì ...?
_Không phải nói gì đâu. Ngốc ạ ! Tớ hiểu mà. Cậu nói. Nhưng cậu đâu biết trong câu trả lời của cậu nó xa vời quá. Tớ không nắm rõ được trong câu trả lời đấy có bao nhiêu % dành cho tớ.
Hoàng hôn cũng đã gần xuống núi, ánh sáng ban ngày cũng đã dần dần mờ lại . Từng cơn gió lại thổi mạnh hơn! Nhận thấy cậu có vẻ lạnh rồi.
_Muộn rồi, về thôi. Mai cậu còn phải lên máy bay đấy. Tôi khẽ nói.
_Ừ.
Trên đường đi về, tớ và cậu vẫn im lặng không ai nói với ai một lời. Mỗi người có một cảm xúc riêng...!
__________________________________
10h tớ bước ra sân bay để tiễn cậu. Nhưng không, tớ không dám cậu à. Tớ chỉ dám đứng nhìn cậu từ xa...! Cậu đang đứng chào hỏi những người thân , anh em trong gia đình. Có những lời muốn nói trong trái tim tớ, tớ muốn nói hết cho cậu nghe..!
Nhiều người nhìn tớ như một vật kì lạ. Bởi tớ chỉ dám nép sau cánh cửa để nhìn cậu..!
Ánh mắt cậu nhìn xung quanh như đang tìm kiếm cái gì đấy. Tớ không chắc chắn ánh mắt đó của cậu tìm ai. Nhưng thôi, nước mắt tớ rơi ra rồi cậu ơi...! Tớ chưa kịp nói rằng:"Tớ Thích Cậu" thì cậu nói cậu sắp đi du học...!
*Hihi* đôi lúc cậu hỏi tớ có sao không? Nhưng tớ chỉ cố gượng cười và nói *Tớ không sao đâu*
Trở về hiện tại, tớ quay mặt vào thì không thấy cậu đâu cả : tớ chạy thật nhanh vào, để tìm để kiếm. Nhưng không , tớ không thấy...!
Mỉm cười nhìn lên trời : "Cậu đi mạnh khỏe nhá , 2 năm , tớ chỉ đợi 2 năm nữa thôi đấy...!"

Chương I :
"Thời gian thấm thoát cũng trôi nhanh quá cậu ơi. Cậu biết không? Trong 2 năm vừa qua tớ lớn và đẹp trai, chững chạc hơn nhiều rồi đấy ! Tớ thì không có tin tức gì về Cậu , vẫn im lặng tới đáng sợ...! Mỗi lúc tớ buồn, tớ nhớ ,tớ lại đem cái album ảnh ra. Và sờ lên khuôn mặt của cô gái trong ảnh...! Cậu thật xinh, không phải nói là quá xinh. Bây giờ đã đến thời gian 2 năm rồi..! Cậu về chưa, cậu ở đâu??? Tôi lặng lẽ dừng bút và cất cuốn sổ nhật ký ấy đi. Thả mình xuống giường , tận hưởng sự êm ái thoải mái ấy chưa được bao lâu. Tôi vội bật dậy và chuẩn bị tới trường.
Dắt chiếc xe máy điện ra khỏi nhà. Tôi phóng đi, nhìn lại quang cảnh 2 năm trước..! Lúc đi học hay đi về đều có một giọng nói líu ríu , một bóng hình phía sau lưng tôi. Nhưng sao giờ đây, cảnh vật vẫn còn đó chỉ thay đổi ít nhiều mà người lại đâu mất.
_Haizz. Tôi thở dài rồi hướng mắt về phía trước.
_Bảo. Quay đầu lại nhìn thì thấy thằng bạn đang cười.
_Gì mày ?
_Không..!
Hai thằng đi song song chém gió trên trời xuống dưới đất cho đến khi tới cổng trường.
_Hì, chào buổi sáng nhá hai cậu. Nhỏ Linh lớp trưởng híp mắt rồi mỉm cười chào chúng tôi khi đang đi cùng đám bạn.
_Chào cậu. You too.
Nói xong tôi dắt xe vào nhà để xe rồi ung dung đút tay vào túi quần và bước lên lớp.
Trong lớp thì cũng có vài đứa đến rồi, chúng bạn tụ tập lại nói chuyện về đề tài game và gái là nhiều. Cất cặp sách vào ngăn bàn, tôi đi ra hành lang lớp và nhìn xuống phía dưới sân trường. Mỗi người làm một việc, có đám học sinh lại ung dung ngồi tám chuyện. Có đám lại chạy nhảy nô đùa một số khác thì dọn dẹp, vệ sinh. Mỗi người một vẻ, mỗi người một việc...!
Đang thả hồn thì có một giọng nói ở phía dưới sân gọi lên:
_Này ! Tôi thơ thẫn tìm kiếm cái giọng nói ấy ở đâu thì .
_Tớ ở đây ! Tôi cúi đầu xuống tí nữa thì thấy Linh đang vẫy vẫy tay và mỉm cười khi cùng đi với thằng Công.
_Sao? Tôi nhíu mày hỏi nhưng Linh và thằng bạn đã đi rồi.
Nói sơ qua về ngôi trường THPT NGUYỄN TRÃI chúng tôi đang học gồm có 4 tầng. 2 dãy nhà để xe. 1 căn tin phía bên trái cách văn phòng 10 m. Lớp chúng tôi ở dãy tầng 3 bên phải cầu thang đi lên. Lôi thôi ,dài dòng quá cũng không bằng đặc điểm duy nhất là lớp chúng tôi 12a2.
_Này...!
_Hả...hả...! Tôi giật mình quay sang thì thấy Công đang bỏ cặp xuống.
_Mày nghĩ gì thế ? Đôi lúc tao thấy mày sao sao ý.
_Sao cái gì ?
_Mà tao hỏi cái này : Mày thấy Linh thế nào ? Nó chống cằm hỏi đôi mắt lại hướng về phía nhỏ lớp trưởng.
_Xinh, học giỏi, very good..!
_Mày thấy tao cua được không? Nó chớp mắt hỏi tôi.
_Chịu.
_Có thằng bạn thân như mày cũng chán quá.
_why?
_Tao cũng chả hiểu trong đầu mày nghĩ gì nữa. Con gái thì mày không bao giờ đề cập. Yêu đương càng không? Tao nghĩ mày nên xem lại giới tính của mình đi. Thằng Công nói rồi lấy tay chỉ vào trong quần tôi.
_Kệ tao...!
Đang nói chuyện thì nghe ồn ào ngoài cửa lớp. 5 phút sau thì có một anh chàng lớp cạnh bên trên tay cầm theo một bó hoa hồng tầm trên chục bông tiến tới bàn nhỏ Linh.
Nhìn qua vẻ mặt thằng Công tôi cảm nhận được nó đang bàng hoàng . Khỏi phải nói chứ mặt nó trông như vẻ khó chịu lắm.
_Linh, mình biết hôm nay là sinh nhật cậu nên mình đã cố ý mua một bó hoa với 18 bông hồng này tặng cậu. Cậu biết không tớ thích cậu lâu lắm rồi. Những lúc thấy cậu mỉm cười bên cạnh một người con trai khác tớ thấy trong tim mình chợt nói... Cậu làm bạn gái tớ nhá Linh. Anh chàng này qùy xuống rồi đưa bó tới trước mặt nhỏ lớp trưởng. Khi bước vào lớp tôi, anh chàng này đi theo với nhiều đứa bạn cho nên lúc anh chàng tỏ tình nhờ số đông dư luận :
_Đồng ý đi...đồng ý đi.. Đồng ý đi...blap...blap...! Linh vẻ mặt bối rối, ngượng ngừng. Nói sơ qua về nhỏ: Linh có khuôn mặt dễ xương, xinh trên má có 1 lúm đồng tiền bên trái. Tóc nhỏ cắt mái xéo bên trước. Phần dưới được uốn xoăn nhẹ. Linh cũng là một trong những hoa khôi của trường nhiều vệ tinh theo đuổi.
Quay về hiện tại, Linh đang lúng túng không biết làm thế nào thì đúng lúc thằng Công nắm tay nhỏ đi ra ,nhưng đi được vài bước thì :
_Mày làm cái gì thế ? Anh chàng tặng quà hỏi.
_Linh không nhận quà của mày đâu . Về đi. Thằng Công vẻ dứt khoát.
_Mày im.
_Linh, cậu...! Anh chàng kia hỏi tiếp.
_Xin lỗi bạn. Thực sự mình cũng cảm ơn vì đã chúc mừng sinh nhật mình. Nhưng mình xin lỗi vì thật sự mình cũng đang thầm yêu một người. Linh đỏ mặt , bối rối nói.
_Wow...ôi...Hoa khôi cũng yêu đơn phương...ai vậy ta...ghê hôn...! Tiếng xì xào nổi lên đều xoay quanh một vấn đề là
Linh-hoa khôi của trường đang yêu đơn phương một chàng trai.
_Cậu..! Thằng Công buông đôi tay Linh ra rồi bất chợt khẽ nói.
_Hi. Cảm ơn. Linh mỉm cười rồi quay xuống vị trí của mình để chuẩn bị bắt đầu vào học.
Tôi vẫn thế, vẫn thấy , vẫn nghe nhưng tôi cũng chả quan tâm là mấy. Vì từ lớp 10 tới lớp 12 ,lớp tôi cũng được nhiều anh chàng lớp khác vào hỏi thăm vì để vào làm quen với bọn con gái trong lớp.
_Hì. Nhi tự nhiên quay xuống mỉm cười với tôi.
_Sao? Tôi nhíu mắt hỏi.
_Ghê à nhá...!
_What ?
_Tự hiểu. Nói xong nhỏ quay ngoắt lên.
_Ớ. Con khùng..! Tôi lẩm nhẩm.
15 phút sau, thì cũng vào học. Tiết đầu tiên là tiết Toán - Cô Trà dạy.
_Chào cả lớp, chúng ta có ai xung phong lên trả bài cũ không? Cô Trà ngồi xuống rồi nhẹ nhàng lấy sách vở ra.
Một vài cánh tay đưa lên, một số khác lại không? Còn tôi, tôi vẫn im lặng, vẫn chú ý nhìn vào vở để tránh đi ánh mắt để tìm đối tượng để mời lên bảng.
Thằng Công ngồi một bên tôi lại đang thở dài và cứ nhìn sang Linh. Chắc nó cũng đang tò mò vì không biết người Linh đang nói tới là ai.
Xong chỗ kiểm tra bài cũ thì chúng tôi lại bắt đầu tập trung vào những con số, đồ thị...! Có nhiều đứa khác lại nói chuyện bằng cách viết vào giấy rồi cứ chuyền qua chuyền lại.
Quay sang Linh, cô nàng lớp trưởng cũng đang hăng hái viết và giải. Có đôi lúc, Linh lại cắn bút như có vẻ gặp bài toán khó.
Đang thơ thẩn nhìn thì bổng:
_Ôi.... Ớ. Tôi vội quay mặt đi khi có vẻ như Linh biết đang có ai nhìn mình nên hướng mắt quay qua thì thấy tôi.
Không phải tôi thích nhỏ đâu. Các bạn khoan hãy hiểu nhầm! Tôi chỉ nhìn xem lúc cô ấy bối rối hay bí bách, phản ứng của cô ấy sao thôi...!
Tầm 20 phút sau tiếng trống báo tiết học kết thúc và dành cho sự giải trí của 5 phút ra chơi !!!
 
Joined
27 August 2020
Bài viết
28
Likes
6
Points
2
#2
Update: 28/08/2020

Chương 2 : CẬU LÀ ...?
Giờ ra chơi, tụi bạn trong lớp ùa ra, những tiếng nói chuyện rôm rả như được thoát khỏi cái không khí bí bách trong giờ học.
_Đi vệ sinh không mày ? Thằng Công gấp sách vở gọn gàng vào cặp rồi nhìn tôi nói.
_Ko.! Mày đi đi. Tôi đáp.
Bước ra hành lang đứng nhìn xuống phía dưới. Tôi thấy thoải mái hơn khi ở trong lớp.
_Hihi. Ôi. Nhi chúng ta hôm nay mặc Đen huyền bí nhá..! Thằng Khánh chọc nhỏ.
_Kệ tao. Vô duyên dữ. Nhi quay ngoắt bước vào, ánh mắt giận dữ pha lẫn sự ngại ngùng.
Lớp chúng tôi là thế, đôi lúc cũng tạo sự trêu đùa không hề nhẹ giữa các bạn trai với bạn gái.
Đang đứng nhìn dưới sân thì thấy một cánh tay đang đặt lên vai. Quay lưng lại thì thấy thằng Quân. Tôi mỉm cười rồi quay lại vị trí cũ .
_Bảo , qua đây tớ hỏi tí . Linh lấy ngón tay khẽ chọc vào hông tôi.
_Sao thế cậu ! Tôi nhướn mày hỏi.
_Hì. Không có gì ? Tớ hỏi cậu chiều rảnh không thôi. Linh đáp rồi nở nụ cười trông thật duyên.
_Tớ rảnh mà có gì không?
_Chiều đi sinh nhật con bạn tớ đi. Hì.
_Sax. Tớ có quen bạn cậu đâu? Tôi ngạc nhiên hỏi lại.
_Ờ thì...thì đi cho vui mà. Đi đi. Nhỏ hấp háy mắt vẻ long lanh.
_Rồi... Thế chiều hẹn ở đâu ?
_Hihi. Tầm 17h cậu qua đón tớ nhá. Linh mỉm cười vui vẻ.
_Ok.
Đang mải nói chuyện thì nghe bên lớp bạn nói : " Có học sinh mới tới, nghe nói là hai người. Đang ở dưới văn phòng làm thủ tục.."
Tôi cũng chẳng hâm hố mấy cái vụ đấy rồi lại bước và lớp ngồi.
_Thương , cậu biết gì không? Thằng Qúi nói.
_Biết gì ? Nhỏ đáp.
_Tớ yêu cậu ! Haha. Thằng Qúi troll.
_Mơ đi cưng ? Thương nguýt thằng Qúi.
_Tụi mày ơi...! Có học sinh mới đến...hộc..hộc... Thằng Quân chạy lên khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi, lắp bắp nói.
_Có gì hót...!
_Hót sao không hót..girl xinh...! Rất xinh.
_Thật hả. Đâu, xuống xem cái dung nhan em ấy thế nào? Mắt mấy thằng bạn sáng rực.
_Đi.
Tùng..tùng tiếng trống kết thúc giờ ra chơi, bắt đầu vào tiết 2 là tiết văn của Cô chủ nhiệm chúng tôi.
Trong khi đợi cô bước từ tầng 1 đến tầng 3 cũng tầm 10 phút chúng tôi có ít cơ hội để ôn lại bài cũ. Mấy thằng bạn lúc nãy không biết có kịp xem mặt học sinh mới rồi lên hay không? Tầm 5 phút sau, thằng nào thằng đấy mặt đỏ như gấc vì chạy mệt. Và có một chút vui mừng như muốn hét lên.
_Xinh vãi nồi.
_Ngon.
_Học sinh mới, xinh gái vãi mày ạ. Thằng con trai đi cùng con đó cũng đẹp trai. Thằng Công kéo ghế ra , chưa kịp ngồi đã thấy nó lải nhải bên tai.
_Xinh thì để ngắm chứ làm gì đâu? Tôi xoay bút rồi đáp.
_Mày chưa th...!
_Ồ. Wow... Hot girl...! Trai đẹp...
Mấy đứa đứng ở phía góc cửa nhìn ra và bàn tán xôn xao về hai học sinh mới.
_Chào tất cả các em, hôm nay lớp chúng ta có hai bạn mới vào. Thế nên cô mong chúng ta hãy giúp đỡ các bạn ấy nhanh chóng làm quen với lớp và cùng nhau cố gắng để lớp 12a2 chúng ta luôn đạt loại tốt. Cô Hồng lên tiếng.
_Hai em vào đi. Chúng tôi ngồi ở bên dưới đều tập trung hướng mắt ra cái cửa lớp để xem hai học sinh này ra sao..!
Từng bước, tôi căng mắt nhìn rồi tự nhiên đứng dậy. Nhìn vào người con gái đấy ... Là Cậu ,đúng là cậu rồi..! Bụp..bụp. Nhịp tim của tôi đang đập liên hồi. Khoảng thời gian đó trong mắt tôi chỉ tôi và Nhung!
_Em làm gì vậy Bảo? Ngồi xuống. Tất cả tụi bạn đều ngạc nhiên vì cái hành động của tôi lúc nãy. Nhưng họ đâu biết giây phút ấy, tôi đã vỡ òa niềm cảm xúc muốn chạy lên ôm lấy cậu ấy ! Nhưng ngay thời điểm đó. Tôi nhận thấy trong ánh mắt , cậu ta . Tôi cũng chỉ là một thằng hám gái. Buông thõng đôi bàn tay và từ từ ngồi xuống. Tay tôi nắm thành quyền ..!
_Giới thiệu về bản thân đi các em. Tiếng của cô giác đưa tôi về thực tại.
_Chào tất cả các bạn, mình tên là Nhung. Hìhì. Mình mới đi du học về. Mình là thành viên mới của lớp nên mong mọi người giúp đỡ. Nhung mỉm cười rồi nhẹ nhàng nói.
_Chào mọi người ,mình tên là Duy. Mới ở Hà Nội về, mong các bạn giúp đỡ.
_Giới thiệu xong rồi, giờ hai em muốn ngồi chỗ nào?
_Dạ, đâu cũng được ạ ! Cô ấy lại mỉm cười.
Tôi lặng lẽ nhìn Nhung, 2 năm trước, cậu quá xinh đẹp rồi. Bây giờ gặp lại cậu, 2 năm sau. Tớ thấy cậu thay đổi nhiều quá. Nghĩ lại tớ thấy tớ trẻ con quá, vì lúc ở sân bay đã không dám ra gặp cậu ! Ánh mắt tôi dõi theo cô ấy, bỗng cô ấy cũng thấy ánh mắt của tôi nhưng rồi cô ấy chỉ lướt qua như chưa hề quen biết...!
Trong tiết học, đôi lúc tôi lại hay quay xuống nhìn Nhung. Cũng có đôi lúc tôi cũng bị bắt gặp bởi ánh mắt đó. Nhưng tôi chỉ quay lên và đôi lúc thấy cậu và đứa tên Duy đang nhìn nhìn tớ. Chắc hẳn rồi...! Cậu nhìn như không biết tớ ! Chắc hẳn 2 năm qua cậu sống vui lắm nhỉ? Tớ tự hỏi có lúc nào, cậu một lần nghĩ đến tớ chưa?
_Mày sao thế ? Nhận thấy sự khác thường của tôi, thằng Công quay sang hỏi.
_Sao đâu? Mà tao nhờ tí được không? Tôi thở dài đáp.
_Gì ?
_Chiều 17h qua nhà Linh chở cậu ấy đi sinh nhật. Chiều tao bận rồi.
_Ờ. Ok.
Kết thúc 45 phút tiết Văn, mà tôi chả có cái gì vào đầu? Giờ ra chơi, tôi vội vàng cất sách vở vào cặp và bước xuống bàn Nhung và bạn cô ấy...! Tôi cứ thế, đứng đối diện và cứ nhìn. 1 phút tôi cứ nhìn, nhưng Nhung cô ấy lại tránh ánh mắt tôi.
Tụi bạn trong lớp cứ xì xào , chỉ trỏ nhưng tôi không quan tâm.
_Nhung , cậu ...! Tôi nắm lấy tay Nhung, nhưng chưa được mấy giây , cô ấy rút mạnh và nói lớn với vẽ mặt giận dữ.
_Cậu làm gì thế? Làm ơn giữ lòng tự trọng một chút đi.
_Không nhớ , tớ à. Tớ là ...! Chưa kịp nói tôi đã bị chặn họng bởi bạn kia.
_Đừng động vào Nhung. Không cậu sẽ biết tay tôi.
_Nhung cậu...!
_Dù CẬU LÀ AI..tôi cũng chả thèm quan tâm..!
Từng kỉ niệm lại ùa về.
_Hìhì. Đồ trẻ con.
_Bảo, cậu xấu tính quá đấy..!
_Cậu xem chiếc lá này đẹp không?
_Tớ hiểu mà. Ngốc à..!
Từng câu nói của cậu khi 2 năm sau gặp tớ là đấy à ! Buồn ! Thất vọng. Tớ chưa kịp nói những gì tớ cất giữ trong trái tim lâu nay chỉ muốn gặp cậu và nó sẽ phun trào như núi lửa.
Nhưng, thật sự ! Tớ đã sai, sai thật rồi. Chắc rằng tớ sẽ phải tập cách sống khác thôi cậu nhỉ.!
Trở về thực tại, tôi như không thể tin rằng đó là những lời được thốt ra từ miệng cậu. Đắng ! Lững thững bước về chỗ ngồi và siết chặt cái bàn tay lại...! Chỉ cần cậu nói thêm một câu nữa, nước mắt tớ sẽ tuôn ra..! Thật đấy, tớ đang nhịn, nhịn để cho cậu không thấy sự yếu đuối đó !
 
Joined
27 August 2020
Bài viết
28
Likes
6
Points
2
#3
Update: 29/08/2020


Chương 3 : NGƯỜI LẠ...!
Giờ ra chơi qua đi nhanh chóng, chắc hẳn mọi người trong lớp đang rất thắc mắc về hành động của tôi là sao ? Ừ. Đúng ! Mà nói ra mọi người cũng không biết đâu. Như cậu ! Gặp tôi mà cậu cũng không biết nữa là ...!
_Cậu quen Nhung à ! Tiếng Nhi ở bàn trên quay xuống nhìn tôi. Nhi là bạn thân của Linh, hai cô này như hình với bóng. Nhi có khuôn mặt tròn , đôi mắt biết nói, sống mũi nhỏ và có một bộ tóc dài rất đẹp. Nhỏ cũng được anh chàng để ý tới.
_Không, tớ...tớ nhầm người thôi. Tôi run run nói dối, cảm giác nghẹt thở nơi sống mũi..! Tôi nói từng chữ như đứa trẻ con tập đọc !
"Nhầm ư..! Tôi mong là vậy, chữ Nhầm khi tôi cất ra từ trong miệng cũng phải run run ,khó diễn đạt. Nhưng còn cậu, thì sao chứ..! Ờ thì tôi cũng chả làm được gì ? Khi 2 năm vừa qua cậu đi du học nhưng một chút tin tức cũng không có ! Chắc là 2 năm trước tình cảm của hai chúng ta như diều gặp gió thôi...haiz"
_Này..!
_Ơ..này. Cậu nghĩ đi đâu thế ? Nhi nói lớn.
_Không, không có gì đâu..!
Lúc đấy tôi không biết có hai ánh mắt đang dõi theo tôi từ phía sau..! Chắc hẳn hai người họ đang tìm kiếm câu trả lời mà chưa có đáp án.
Tiết 3 là tiết Lý - cô Thủy. Tất cả đều đang ôn lại những mớ công thức, định lý. Riêng tôi thì không còn tâm trạng nữa. Nhìn qua thằng Công, nó đang nhìn vào sách rồi lại lẩm nhẩm...
mong rằng nhét được mớ công thức ấy vào đâu. Nhìn đứa khác thì đang loay hoay viết công thức vào tay. Bất chợt tôi nhìn xuống phía dưới gặp ánh mắt của Linh. Cậu ấy đang nhìn tôi? Nhìn vào trong mắt Linh như đang tìm kiếm đáp án trong tôi. Tôi khẽ vội cúi đầu rồi lại quay lên .
_Hôm nay lớp ta có học sinh mới hả . Cô Thủy nhìn xuống chỗ ngồi của hai người ấy.
_Dạ Vâng.
_Em nào xung phong lên trả lời bài cũ rồi viết công thức lấy điểm 10 nào?
Lác đác vài cánh tay lên, toàn những đứa học sinh khá giơ tay. Thằng Công lại lẩm nhẩm xào lại mớ công thức trong sách vở vào đầu. Tôi thì giả vờ, đọc sách nhìn bâng quơ thế thôi.
_Mời em Bảo, em lên đi. Khi có xu hướng không muốn trúng thì lại gọi ngay tên tôi. Tôi cũng lo lắm chứ ! Tôi muốn 2 năm sau cậu về thì phải thấy tôi là một con người khác. Nhưng không , ôi. Tôi chưa học bài @@.
Bước lên bảng tôi nhìn xuống phía dưới lớp. Và điểm dừng ánh mắt cuối cùng của tôi vẫn là ở chỗ cậu - Năm Kí Tự à..!
_Em hãy đọc định lý và viết ra công thức của bài hôm qua đi. Cô Thủy nói.
_Dạ..ạ..ạ.
_Dòng điện xoay chiều là ừ...à...
Tôi ngắc ngứ nhìn xuống thằng Công đang cúi đầu để nhắc cho tôi. Nhưng tôi chả nghe cái qủy sứ gì , chỉ thấy cái miệng nó đang há to. Nhìn Nhung, cậu ấy cũng hướng mắt nhìn tôi nhưng tầm mấy giây lại tỏ vẻ ngao ngán "khi thấy một thằng học sinh như tôi học ngu mà lại xấu tính" tôi nghĩ thế.
_Anh chưa học bài phải không?
_À...dạ.ạ.
_Về chỗ 1 điểm. Còn ai nữa không?
Tôi cúi đầu , khẽ lấy sách vở về chỗ ngồi.
_Tao nhắc mày không nghe gì hả.?
_Mày nhắc thế đố thằng nào mà nghe, híc. Tôi lật trang vở ra để bắt đầu bài học mới.
Trong giờ học, tất cả mọi thứ đều im lặng. Chỉ nghe tiếng "loạt xoạc" bút viết, tiếng quạt xoay đều trên trần. Sau mấy chục phút ngồi lắng nghe bài giảng thì chúng tôi lại được giải lao bằng giờ ra chơi.
Nhưng chưa kịp cất sách vở vào cặp thì bỗng thấy một đám học sinh lớp khác đứng kín lối ra vào và cửa sổ.
Chắc các bạn cũng biết lý do là gì rồi phải không?
_Xinh dữ mày... Em ơi , em tên gì thế..! Ê bạn gì ơi, nhỏ kia tên gì thế.. NHUNG ...Blap..! Tôi vẫn như lúc nãy đi xuống bàn cuối. Đứng trước mặt Nhung và im lặng. Cậu ấy đang sắp xếp sách vở vào túi . Rồi quay lên nhìn tôi, thằng bạn tên Duy ngồi một bên thì đang lừ mắt như muốn hỏi tôi " mày muốn gì..? "
_Cậu muốn gì ? Nhung nhướn mày hỏi tôi.
_Tớ muốn cậu ph...? Chưa kịp nói xong lại bị chặn bởi anh bạn ngồi bên nhỏ.
_Biến đi. Loại như mày không hiểu tiếng người à ! Bấm nút. Hắn nói lớn , đôi mắt sòng sọc nhưng tôi chả quan tâm.
_Cậu là Nhung ..! Tôi nhìn thẳng hỏi.
_Ờ. Nhỏ lạnh lùng đáp.
_Cậu không nhớ tớ thật à ! Tôi hỏi lại, ở phía trong lồng ngực hơi nhói.
_Thật. Chả quen. I don't care.
Tôi chạy nhanh rồi ngồi xuống ghế và lấy tay vén cái ống quần Nhung lên. Nhưng chưa kịp thì..!
_Á...
_Bốp. Một cú đạp thật mạnh vào đầu tôi. Tôi ngã ngửa xuống sàn, được thế thằng Duy tiếp tục tính đánh nhưng đã bị mấy thằng bạn của tôi giữ lại.
_Xin lỗ...!
_Chát..! Một cái tát thật mạnh của cậu ấy dành cho tôi..! Cảm giác ư , đau, đau lắm chứ.
_Chát. Cái tát thứ 2 dành cho tôi. Nó mạnh hơn cái lúc trước.
Nếu bây giờ các bạn hỏi tôi có cảm giác gì ? Thì tôi xin trả lời luôn. " Nhói , rất nhói. Tôi muốn vén ống quần Nhung lên để xem cái vết sẹo năm lớp 9 có còn không? Để tôi chứng minh đó có phải là Nhung của tôi hai năm trước không?
_Tôi chưa gặp ai mà như anh, đồ biến thái, dâm tặc...! Nhung nói như hét lên.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Cảm giác khó chịu lan tỏa khắp người. Tôi muốn hét, hét thật to lên.
Linh nhìn tôi, cậu ấy đang tự hỏi và suy xét vấn đề...! Tôi hấp háy môi tính giải thích nhưng lại thôi.! Vẫn không gian im lặng, chỉ còn lại vài tiếng bàn tán của mấy thằng lớp bạn.
Khuôn mặt vẫn in dấu hai bàn tay đấy ! Cậu ta như dùng hết sực lực để đánh tôi vậy !
_Định mệnh, rồi mày sẽ phải hối hận. Thằng Duy lấy tay chỉ vào mặt tôi rồi cầm điện thoại gọi và bước ra khỏi lớp. Chắc hẳn nó đang gọi người tới đánh tôi.
Lại một lần nữa quay xuống phía bàn cuối. Đôi mắt tôi vô hồn quan sát lại có phải tôi nhìn nhầm người không? Nhưng không, ánh mắt đó, nụ cười đó , đâu có thể nhầm lẫn vào đâu được..!
_Cậu, không sao chứ ! Nhi quay xuống hỏi nhẹ tôi.
_Hihi. Không sao, hiểu nhầm thôi. Tôi gượng cười đáp.
Từ lớp 10 đến lớp 12 chắc hẳn đây là một sự nhục nhã nhất đối với tôi. Một thằng học sinh ngoan, không bao giờ quan tâm đến con gái chỉ vì trong tim đã có một người mà giờ đây , tôi lại thê thảm như thế !
*Mỉm cười để che giấu nước mắt...!
*Mỉm cười để kiềm chế cơn thắt trong tim..!
_Cậu ơi..! Tớ sắp phải đi xa đấy. Cậu nhớ tớ không?
_Ôi. Bảo hâm. Cậu khờ quá đi.
_Hihi. Tớ chả biết đâu, cậu làm sao thì làm.
_Hừ. Đừng để tớ thấy mặt cậu. Tránh ra. Tớ đang bực đấy.
_Ộ ôi. Con mèo nhà ai dễ xương quá đi. Hì.
_"Hãy Cố Gắng Luôn Mỉm Cười Nhé..! Tớ Không Sao Mà..! Thật Đấy.. Tớ Không Sao"
 
Joined
27 August 2020
Bài viết
28
Likes
6
Points
2
#4
Update: 03/09/2020

Chương 4 : ĐAU...!
Đang thẫn thờ với những kỷ niệm ở quá khứ thì có một bàn tay đập nhẹ vào vai tôi. Ngước mắt nhìn lên thì thấy Linh đang cúi xuống nhìn.
_Ra ngoài này tớ hỏi tí. Nhẹ nhàng và đầy lạnh nhạt trong câu nói của Linh.
_...! Tôi im lặng và bước theo nhỏ còn lại đằng sau là ánh mắt khó hiểu của thằng Công và vài đứa khác trong lớp.
"Sao thế nhỉ... Có chuyện gì thế..? Thằng Bảo hôm nay nó bị sao ý...blap...! "
Linh đi xuống phía bên dãy cầu thang đi lên và dừng lại đôi mắt nhìn xa xăm. Im lặng ! Một không gian rất khó chịu, tôi vẫn thế , Linh vẫn thế ! Một sự im lặng đến khó tả. Dường như Linh muốn tôi mở lời trước.
_Cậu giải thích đi ! Linh nhẹ nhàng nói.
_Nhầm thôi. Không có gì đâu. Tôi nói dối.
_Tớ không nghĩ đó là nhầm. Từ khi vào lớp 10 cậu không quan tâm nhiều đến các bạn gái xung quanh. Đột nhiên có một bạn mới đến và cậu hành động như thế ? Cậu nói thế mà nghe được à ! Linh nói nặng tiếng pha lẫn vẻ giận dữ.
_Không có gì đâu !
_....! Linh im lặng.
_Thôi, tớ vào lớp trước đây. Tôi đang tính quay đi thì bất ngờ.
_Chát..! Linh vung tay tặng tôi một cái tát kèm theo sự giận dữ của nhỏ.
_Tặng cậu, để cậu mau tỉnh ra. Linh quay bước vào lớp trước, còn tôi thì bàng hoàng và bất ngờ.
Một buổi sáng, tôi nhận được 3 cái tát từ hai người con gái.!
Bước vào lớp, mọi ánh mắt đều được đổ dồn về phía tôi. Không phải là gì khác mà tụi nó đang nhìn vào khuôn mặt đang ửng hồng của tôi.
Tiết thứ 4 là tiết thể dục-thầy Qúi. Chúng tôi ùa ra sân như đàn kiến vỡ tổ. Sự náo nhiệt chỉ xung quanh bọn bạn. Còn tôi có sức lực gì nữa đâu.! Tự nhiên không làm gì cũng bị Nhỏ lớp trưởng tát..!
Nhung- cô học sinh mới này đi qua những cửa sổ của dãy lớp nào là lớp đó bàn tán. Phải chăng Nhung quá xinh hay là sự thu hút của học sinh mới làm người khác tò mò.!
Bước ra sân thì cũng có một lớp khác cũng học thể dục. Nhung và thằng Duy chọn cho mình một chỗ ngồi lý tưởng trong khi đợi thầy Quý ra.
Tôi vẫn cứ lúc trước, tiến đến trước mặt hai người đó. Cứ nhìn Nhung và cứ im lặng.! Thằng Duy đột nhiên đứng dậy, chạy lại nắm lấy cổ áo tôi. Đôi mắt hùng hục vẻ căm thù.
_Mày muốn gì hả? Bộ đầu mày không có não hay sao mà cứ chạy theo như chó vậy.
_Nhung, mình...!
_Anh muốn gì ? Tôi không hiểu sao anh lại làm thế? Và tôi mong rằng : lần này là lần cuối anh xuất hiện trước mặt tôi. Anh nói gì nói đi.
Từng câu nói của cậu như thiêu đốt trong lòng tớ, tớ phải làm sao đây !
_Tớ không biết nói thế nào ? Nhưng tớ xin lỗi về chuyện lúc nãy. Cậu quá giống một người bạn của tớ. Lúc nãy tớ muốn kiểm tra xem có chắc là bạn tớ không? Haiz. Đây là lần cuối mình làm phiền cậu.! Haiz. Chào.
Tôi ung dung bước đi, từng tia nắng sáng mai như muốn sánh bước , từng cơn gió nhẹ thổi thoang thoảng như muốn an ủi tôi..!
Tôi muốn mưa..! Mưa thật to , các bạn biết vì sao không? Vì trong mưa không có ai biết rằng Tôi Đang Khóc...!
*Cậu từng nói rằng : cậu rất độc ác với tớ . Vậy kể như trong truyện cổ tích Cậu là Phù Thủy thì Cậu đã bao giờ thấy Hoàng Tử mà yêu Phù Thủy chưa..!
Cảm giác bây giờ thật khó diễn tả..! Tớ đau, nhưng cảm giác nhói. Tớ sợ rồi , thật đấy..!
Sau một lúc xoay phải, xoay trái, đi đều và làm một tí khác nữa thì thầy cũng cho chơi.
_Mày sao thế ? Mày quen nhỏ kia à. Thằng Công lại ngồi gần tôi hỏi.
_Tao cũng không biết nữa. Mà mày nhớ chiều chở Linh đi sinh nhật nha. Nói tao bận.
_Ờ. Mà ra đá cầu đi.
_Thôi. Tụi mày đá đi , tao mệt.
Nằm tựa đầu vào ghế , tôi nhắm mắt thả lỏng mọi bộ phận và ngẫm về mọi chuyện.
_Chị ơi ! Cho em nhờ tí được không? Một thằng cu lớp 10 nói, khiến tôi tò mò nhìn qua thì thấy đang nói chuyện với Nhi.
_Sao em ? Nhi nhíu mày hỏi.
_Chị cho em số điện thoại đi.
_Ôi. Chị có người yêu rồi. Thế nhá...!
Tôi mỉm cười, đến cả thằng nhóc mới vào trường đã biết tán gái. Nhìn lại tôi, sao mà khờ quá. Chờ một người con gái trong suốt hai năm và nhận lại thì được gì chứ ?
_Này !
_Này. Đừng giả vờ, dậy ngay ! Tiếng con gái thánh thót bên tai.
_Cậu. Có chuyện gì thế ? Nhi đang đứng trước mặt tôi, tôi nhíu mày.
_Kể cho tớ nghe, lúc nãy cậu và Linh nói gì thế? Sau lúc vào mặt Linh giận thế ?
_Ờ thì . Tớ trêu cậu ấy thôi. Không có gì đâu.
_Ôi. Không phải chứ. Nhi tay bắt lên trán, đầu ngửa về sau vẻ không tin.
_Kệ cậu.
Tôi nói rồi bước vào Wc để rửa mặt cho tỉnh táo.
Bước vào thì thấy thằng Duy đang đi ra.
_Ông . Tôi hỏi tí. Tôi giữ vai nó lại.
_Mày có chuyện gì ?
_Ông là gì của Nhung ? Tôi bình tĩnh hỏi.
_Bạn thân.
_Ông có biết khi đi du học , bên đó Nhung xảy ra chuyện gì không?
_Mà thôi. Kệ mày, tao đéo quan tâm. Mà nói trước, đừng gặp cô ấy nữa. Thằng Duy gằn giọng bước ra.
Rửa mặt tỉnh táo xong, nhìn vào gương tôi thấy vết tay vẫn còn in trên má. Sờ nhẹ lên má, tôi lại cảm giác đau..!
Bước ra căn tin ngồi mua chai sting uống. Tôi nhìn ra phía ngoài kia, từng cơn gió khẽ thổi bay tóc cô ấy. Giống hai năm trước quá đấy. Tôi vừa nhấp ngụm nước sting, từng hơi ga hơi xốc lên trong miệng! Mở ví ra, ngắm nhìn chiếc ảnh ! Tôi nhẹ sờ lên chiếc ảnh đấy. Cậu vẫn ở đây, nhưng sao giờ xa lạ quá. Đôi mắt tôi nhoè đi bởi dòng lệ tuôn ra rơi xuống tấm ảnh. Cũng may ở căn tin lúc đó không có ai. Không ai thấy vẻ yếu đuối của tôi.
Vừa nhìn cậu, vừa nhìn tấm ảnh vừa suy nghĩ...!
Ánh nắng buổi trưa khẽ gắt hơn. Những cơn gió mát thay bằng sự ấm nóng trong đó. Hình ảnh một thằng con trai với đôi mắt ướt nhoè , trên tay cầm tấm ảnh đang hướng về một người con gái..! Sự cô đơn bao trùm lên cả một khoảng trời ..!
 
Joined
27 August 2020
Bài viết
28
Likes
6
Points
2
#5
Update: 09/11/2020

Chương 5 : MỆT...!
Đợi một lúc thì tiếng trống kết thúc một buổi học vang lên. Vì hôm nay là ngày thứ hai nên chiều chúng tôi được nghỉ. Tôi lặng lẽ rời căntin và bước lên lớp. Vì chúng tôi ở dưới sân đi lên mà các bạn lớp khác lại đi xuống thế nên đôi lúc cũng có sự va chạm nhỏ. Vì đang buồn, chán nên tôi cũng chả muốn chạy lên sớm làm gì? cứ để mấy lớp trên kia đi xuống gần hết rồi tôi mới đi lên.
Từng bước chân đều mang dòng suy nghĩ của tôi. Đang mải nhìn dưới chân và ven theo cái lan can không biết phải làm thế nào khi tôi đâm sầm vào một đứa con gái trên đi xuống. Ngước mắt nhìn lên rồi vội vàng xin lỗi nhỏ..!
_Tớ xin lỗi nhé..! Tớ không có ý đâu.
_Lần sau đi thì phải nhìn, đừng có mà nhìn dưới đất có ngày hi sinh đấy. Đứa con gái khuôn mặt xinh, da trắng nói. Dù lời lẽ có hơi nặng nhưng nhỏ ấy nói cũng đúng mà.
_Ờ. Tớ cảm ơn, tớ biết rồi mà.!
_À mà khoan , ông tên gì? Đi được một đoạn. Nhỏ ngước mắt lên nhìn tôi hỏi. Đôi mắt long lanh với mái tóc nhuộm màu bạch kim cộng theo cái túi xách treo trước ngực. Tạo nên, con người đó vẻ cá tính hơn.
_...! Tôi im lặng nhìn đứa con gái đó mấy giây rồi quay đi. Tôi không phải tỏ vẻ lạnh lùng đâu, mà là tôi không còn tâm trí nào mà tên với tuổi. Điều quan trọng của tôi bây giờ là đi về ngủ một giấc cho đỡ mệt.
Bước ra cổng trường với cái xe máy điện. Tôi tưởng trưa nay về bị chặn đánh chứ. Nhưng không , mọi thứ vẫn bình thường. Từng tiếng nói về "bài kiểm tra...con này xinh,con này xấu..blap.." được thu vào trong tai tôi. Cố phóng nhanh để tránh mấy tiếng ồn ào kia. Từng ánh nắng vẫn theo đuổi tôi trên con đường về nhà. Phải nói sao nhỉ : chắc tôi đang chạy trốn cái thực tại này, tôi đang chạy trốn và tôi muốn điều này không phải là sự thật.
Bước vào trong nhà thì ba mẹ cũng chuẩn bị dọn cơm lên.
_Chào ba mẹ, con mới đi học về !
_Ừ, lên phòng thay quần áo rồi xuống ăn cơm. Ba tôi đang đọc báo ở chỗ bàn, phòng khách.
_Vâng.
Vội vàng bỏ cái cặp xuống mặt bàn . Bước vào phòng tắm , tôi chọn cho mình một cái áo thun, quần jean ngố.
Mở vòi hoa sen, tôi cảm nhận được từng tia nước chảy xuống khuôn mặt mình..! Cảm giác thêm tỉnh táo hơn. Từng suy nghĩ , sự mệt mỏi như được tan biến mất. Chỉ còn lại sự thoải mái. Nhìn vào trong gương rồi nhìn lại mình. Tôi thở dài rồi bước xuống cùng gia đình ăn cơm. Mẹ tôi năm nay cũng tầm 42 tuổi, từng nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ là từng khó nhọc để nuôi tôi ăn học đến giờ. Ba tôi thì mới 40 tuổi, đôi vai ông ấy có lúc đau nhức, mệt mỏi cũng phải gồng gánh kiếm từng đồng tiền nuôi cho gia đình. Tôi trân trọng điều đó và tôi cũng cảm ơn tạo hóa đã cho tôi một gia đình nhỏ nhưng đầy ắp tiếng cười và sự yêu thương.
Ăn cơm xong tôi ở lại giúp mẹ soạn cơm xuống để rửa...
Một lúc sau tôi được thả mình trên chiếc giường êm ái.
Đang nằm ôm con gấu bông thì có điện thoải. Linh gọi:
_Chiều đúng 17h đến nhà tớ đấy.
_Nhưng..!
_Khỏi nói nhiều.
_Ơ. Này. Này...tút.tút. Chưa kịp nói gì thì cô lớp trưởng này đã vội cúp máy.
Tôi lắc đầu và mặc kệ. Ngồi vào bàn học, nhìn lại từng trang giấy trong cuốn sổ nhật kí. Từng trang giấy là từng tấm ảnh của cậu mà tớ copy ra dán vào đó. Duy nhất tấm ảnh tớ chụp cậu ngồi dưới gốc cây tớ cất nó vào trong ví. Vì lúc nào thấy nhớ cậu ,tớ có thể mở ra ngắm cậu. Hihi..!
Lật đến trang cuối, là ngày hôm nay. Tôi cầm bút lên :
" Ngày...tháng...năm...
_Hôm nay buồn quá cậu ơi. Tớ nhìn thấy chính xác là cậu mà. Nhưng sao..! Hay là cậu đang giận tớ vì lúc trước tớ không ra sân bay tiễn cậu..."
Nhẹ nhàng gấp cuốn sổ lại. Tôi thả mình nằm lên giường và bật liên khúc rap và nghe. Tiếng nhạc và tiếng của chiếc quạt kéo đôi mắt tôi cụp xuống. Mọi sự đều tan biến không còn gì hết, chỉ còn lại sự tĩnh lặng và một màu đen duy nhất...!
Cánh đồng hiện ra với một màu vàng của những bông lúa đang ngả màu chín rạng. Từng con trâu con bò vẫn đang miệt mài gặm cỏ..! Ánh nắng gắt trời chiều khẽ dịu đi khi hoàng hôn gần buông xuống. Cậu dịu dàng cầm lấy bông cỏ may và ngân nga nhịp hát .
Tớ nhìn cậu say đắm mà cô bé ngồi bên vô tư hát trong từng điệu nhạc.
_Hoàng hôn đẹp thật cậu ha. Nhung dừng lại rồi khẽ nhìn qua tôi nhẹ nhàng nói.
_Cậu cũng thế mà..!
_Mỗi khi hoàng hôn xuống là mỗi lúc tớ lại ở đây cùng cậu. Hì.
_Tớ cũng mong là vậy.!
Giật mình tỉnh giấc, tôi lau nhẹ những giọt mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt. Nhìn chiếc đồng hồ thì cũng 15h30 rồi. Ba mẹ đều đi làm cả rồi. Haiz. Tôi lặng lẽ vào phòng rửa mặt cho tỉnh táo rồi đóng cửa nhà lại. Dắt chiếc xe máy điện ra...! Tớ muốn nhớ về kỉ niệm xưa cũ.
Phóng đi tới chỗ 2 năm trước. Bóng cây đó che mát một khoảng trời rộng. Cành ,lá cây vẫn đang nhãy nhót, khẽ đung đưa cùng gió trên đấy. Tớ ngồi xuống gốc cây nhặt chiếc lá vàng rơi xuống.! Và tựa nhẹ vào thân cây từng cơn gió thổi mát cho tôi. Trong 2 năm vừa qua, cứ mỗi lúc buồn hay vui tôi đều tìm đến đây.! Tìm đến sự gần gũi này.
Tận hưởng bầu không khí của thiên nhiên, của bầu trời..! Tôi lại khẽ đung đưa theo cùng nhịp điệu của chúng.
Nhẹ đưa cánh tay ra trước khoảng không vô định. Tưởng tượng đang nắm tay cậu ngay ở đây.
Mỉm cười nhẹ ! Mở mắt ra rồi nhìn xung quanh.! Mọi thứ vẫn như thế im lặng tới não lòng. Chỉ nghe xào xạc tiếng gió thổi.!
Nhìn quanh một lần nữa tôi lại phóng đi. Trên đường đi ngay khúc rẽ phải tôi nhận ra cô gái tóc bạch kim đang ngồi trên chiếc exciter 2014. Có vẻ nhỏ cũng nhìn thấy tôi. Không quan tâm và đi tiếp. Vài phút sau tôi cảm giác ai đang đi phía sau. Quay đầu lại nhìn thì thấy thằng con trai và nhỏ lúc nãy. Họ phóng nhanh hơn tôi rồi chặn đầu tôi lại.
_Gì vậy ? Tôi nhíu mày ngạc nhiên hỏi.
_Hửm . Phải mời nước vụ hồi sáng không may đụng phải tôi chứ. Nhỏ chiều nay mặc chiếc quần ngố. Áo pull rộng thùng thình trên đó có hình đôrêmon. Kèm theo là chiếc túi xách cộng với đôi giày màu đỏ búp bê tạo nên một vẻ đẹp trẻ trung của nhỏ.
_Ok. Cậu muốn trả nợ gì ?
_Cafe đi. Tới quán Green Heart đi. Nhỏ hí hửng leo lên xe rồi nói.
_Ừ.
 
Joined
27 August 2020
Bài viết
28
Likes
6
Points
2
#6
10phút là tới nơi, quán được trang trí toàn màu xanh. Phía bên trong có những cây cảnh, cây xanh..! Tạo nên một vẻ đẹp thiên nhiên thoáng mát nên thu hút nhiều người tới.
_Chào bạn, bạn là gì với Trân thế? Anh chàng đi cùng cô nàng kia hỏi tôi.
_Ừ thì mình mới gặp bạn ấy lần đầu mà. Lúc sáng đi không may vô tình đâm phải bạn ấy? Có gì mình xin lỗi. Tôi mỉm cười.
_Này ! Ông kia ! Uống gì..? Trân hướng mắt nhìn qua bạn nhỏ.
_càfê sữa đi.
_Cậu uống gì ? Để tớ gọi luôn. Tôi nhìn qua nhỏ hỏi.
_Nâu sữa.
_Chị ơi, cho em 2 nâu sữa, 1 sting sữa nhé !
_Vâng. Anh chị đợi chút.
Trong lúc đợi nước uống được đem lên tôi nhìn xung quanh. Không đối diện với con nhỏ trước mặt. Nói chung, nhỏ này xinh hơn Nhung..!
_Ông tên gì ? Trân hỏi tôi.
_Bảo.
_Ờ. Tôi tên Trân, đây là bạn tôi tên Hùng..!
_Ừ. Hì. Mà cho tớ xin lỗi vụ lúc sáng nha..!
_Ờm. Hì.
_Mà Bảo ,ông học lớp mấy thế ? Thằng Hùng hỏi tôi.
_12a2 bạn à.
Một lúc sau nước uống cũng được đưa ra. Tôi chủ yếu uống là nhiều, nói thì ít. Hỏi gì thì trả lời cho qua thôi.
_Thế thôi, cảm ơn Bảo mời cafe tụi mình hôm nay . Hẹn khi khác gặp lại nhé. Khì khì. Trân híp mắt cười phì.
_Ờ. Hai bạn về nha. Nói xong tôi cũng phóng về nhà. Nhìn lại cũng 17h15phút rồi. Híc. Đang đi ngược đường về nhà thì thấy thằng Công đang chở Linh đi sinh nhật.
Ôi.@@ Phải nói sao nhỉ..?...
Nhỏ ngồi sau cứ lườm mình rồi. Haiz. Chắc giận thật rồi...!
 
Hỏi Đáp Dịch Vụ
Help Users
  • Không ai trò chuyện lúc này
     
    3cn1.gif 3cn2.gif

    LIÊN KẾT NHÀ TÀI TRỢ

    CHI NHÁNH CHÍNH THỨC

    Top